Dị Thế Chi Phượng Khuynh Thiên Hạ

Tác giả: Nhất Ảnh Kinh Hồng

Thể loại: Phượng Hoàng niết bàn xuyên đến dị thế đại lục, tu chân ma pháp, long công phượng thụ, HE

Edit: Sora

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Tàng trạng bản edit: Đang tiến hành

 

Mc Lc

Văn án

chương 1 | chương 2 | chương 3 | chương 4 | chương 5

chương 6 | chương 7 | chương 8 | chương 9 | chương 10

chương 11 | chương 12 | chương 13 | chương 14 | chương 15

 chương 16 | chương 17 | chương 18 | chương 19 | chương 20

chương 21 | chương 22 | chương 23 | chương 24 | chương 25

chương 26

Phiên ngoại: 1 | 2 | 3

Dị thế chi phượng khuynh thiên hạ – 2

Chương 2 – Niết Bàn ngoài ý muốn


Niết Bàn nhiều lần như vậy, chưa từng có lần nào giống thế này. Ngọn lửa cực nóng đốt cháy thân thể hắn, đôi cánh không sợ lửa trong liệt diễm tựa hồ cũng chịu ảnh hưởng, hơi hơi uốn cong lên. Một cỗ mùi vị ghê tởm lan tràn trong không khí, thân thể Phượng Khuynh lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy biến thành màu đen. Sao lại thế này? Hắn muốn lao ra khỏi ngọn lửa, nhưng thân thể lại không thể khống chế bay về phía giữa ngọn lửa, đó là nơi nóng nhất trong Hỏa Tam Muội. Cảm giác đau đớn mãnh liệt đánh tan thần thức Phượng Khuynh, Phượng Khuynh ở giữa không trung té xỉu, thẳng tắp ngã xuống dưới.

“Phượng ca ca!” Tiểu Bạch Hổ lấy tốc độ nhanh nhất tiến lên, lại bị ngọn lửa kịch liệt thiêu đốt bức trở về. Một đôi thịt trảo cũng bị đốt đau, lớp lông mềm phía trên cũng bị đốt cháy không ít. Long Sóc vội vàng bày vân bố vũ, mưa to như trút nước nháy mắt hạ xuống, nhưng không ngờ không làm gì được Hỏa Tam Muội, tất cả đều biến thành hơi nước, biến mất ở trong không khí.

“Sao lại thế này?” Bên ngoài trận pháp mọi người vẻ mặt mờ mịt, không biết chuyện gì xảy ra. Rõ ràng Phượng Khuynh không sợ bất kỳ ngọn lửa nào trên thế gian, làm sao lại đột nhiên hôn mê bất tỉnh trong hỏa diễm? Đang nghi hoặc khó hiểu, trong trận pháp lại xuất hiện tình huống mới. Chỉ thấy trong trận pháp xuất hiện một cái khe, cái khe sâu không thấy đáy càng ngày càng lớn, Hỏa Tam Muội nhanh chóng bị cái khe cắn nuốt, mọi người còn không kịp phản ứng, Phượng Khuynh đã trong nháy mắt hóa thành một đạo bạch quang, biến mất ở trong cái khe.

Sáu người vừa định tiến lên, khe không gian lập tức biến mất không thấy gì nữa, giống như vừa nãy hết thảy đều không tồn tại.

“Là khe không gian” Bạch Trạch kiến thức rộng rãi, bật người nói ra lai lịch thứ này. “Phượng Khuynh hẳn là không bị nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là bị đưa đến một không gian không biết tên mà thôi.”

“Ta cũng không cảm thụ được phương hướng ca ca, hắn tự hồ bị cái gì đó phong ấn. Bất quá cũng không có nguy hiểm tánh mạng.” Là Chu Tước được sinh ra trong tro tàn khi Phượng Hoàng Niết Bàn, Phượng Lạc cùng Phượng Khuynh luôn tồn tại mối liên hệ thần bí. Hiện gờ hắn nói vậy, tâm mọi người đang treo lên cũng được buông xuống.

Huyền Vũ đại thúc luôn luôn nhíu mày lại lên tiếng “Vì sao lại xuất hiện khe không gian, rõ ràng trận pháp không có sơ hở a? Long Sóc, ngươi đi đâu?”

Long Sóc đang chuẩn bị trốn đi lại bị Huyền Vũ nói thế liền cứng tại chỗ, chê cười nói “Không đi để làm chi, chính là muốn đi tiện một chút, hắc hắc.” Mọi người cùng nhau sinh sống nhiều năm như vậy, giữa mọi người cũng không có bí mật. Vừa nhìn biểu tình cùng động tác của Long Sóc, biết hắn lại che giấu chuyện gì đó.

“Nói!” Huyền Vũ đại thúc mày kiếm dựng thẳng, vẻ mặt nghiêm túc trừng mắt nhìn Long Sóc, lập tức dọa Long Sóc nhuyễn chân. Đại ca lên tiếng, hắn có một vạn lá gan cũng không dám nói dối. Rũ đầu, hắn ở trong ánh mắt trách cứ của mọi người nói rõ mọi chuyện.

Nguyên lai, Phượng Hoàng Niết Bàn chỉ cần phát động trận pháp, dẫn hạ Hỏa Tam Muội từ chín tầng trời xuống, mà trận pháp cần bảy bảy bốn mươi chín khối Ngũ Hành linh thạch để phát động, Long Sóc không cẩn thận làm mất một khối thủy linh thạch. Lúc đấy, Phượng Khuynh sắp Niết Bàn, không kịp đi tìm khối khác, hắn chỉ dùng một khối đá khảm thủy tinh để thay thế, thật không nghĩ đến một khối đá khảm thủy tinh này, khiến cho huynh đệ của hắn rơi vào khe không gian, sinh tử chưa rõ.

Hắn hiện tại thập phần hối hận, nếu không phải hắn sơ ý khinh thường, Phượng Khuynh cũng sẽ không gặp phải đại nạn này. Khe không gian a, vạn nhất Phượng Khuynh bị nhốt trong thời không, không thể trở về, kia…… hắn không dám nghĩ thêm nữa, khuôn mặt tươi cười trắng bệch, hướng mọi người giải thích.

“Thật xin lỗi.” Long Sóc ngập ngừng, vẻ mặt hối tiếc.

“Ngươi nha!” Huyền Vũ đại thúc thở dài, “Bình thường hồ đồ còn chưa tính, loại đại sự này, ngươi cũng…… ai…” đại thúc vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, đã đau lòng Phượng Khuynh, lại tức Long Sóc mơ hồ, suýt nữa đem hắn trục xuất xuống hạ giới. Nhưng là, nói đến cùng vẫn là huynh đệ của mình, chung quy vẫn sẽ chừa chút tình cảm, vì thế, trong lòng hắn có quyết định.

“Ngươi đi Xích Viêm Thập Tam cảnh, Phượng Khuynh một ngày không về, ngươi liền ở trong một ngày, nếu hắn không về được, ngươi… liền tự thu xếp ổn thỏa đi.” Dứt lời, cũng không nhìn đến ánh mắt cầu xin của Long Sóc, phất tay áo rời đi.

Xích Viêm Thập Tam Cảnh, là nơi thiên đạo, cũng là nơi ngày thường Phượng Khuynh cùng Phượng Lạc tu luyện, bên trong là mười ba loại liệt diễm bất đồng thuộc tính, mỗi ngày một loại hỏa diễm, mười ba ngày một cái luân hồi. Trời sinh Long Sóc thuộc tính thủy đi vào bên trong, không thể nghi ngờ là một loại dày vò.

“Xứng đáng, ta sẽ nói cho thủ hộ Xích Viêm Thập Tam Cảnh, để cho hắn phóng Tịnh Thiên Nghiệp Hỏa ra, ngươi cứ đợi bị nướng thành cá trạch đi!” Phượng Lạc hết sức tức giận, huynh trưởng của mình cứ như vậy bị con cá trạch chết tiệt này hại đi đến dị giới, không lột da là đã tiện nghi cho hắn. Quăng hạ ngoan thoại, hắn nổi giận đùng đùng bỏ đi.

Bạch Trạch đi tới, vỗ vỗ bả vai Long Sóc, an ủi hắn “Không có chuyện gì, Phượng Lạc chỉ nói ngoài miệng thôi, Phượng Lạc ngươi còn không hiểu sao, nói năng chua ngoa lại đậu hủ tâm (mềm lòng) . Bất quá ngươi lần này thực sự đã gây họa. Chờ thêm vài ngày, đại ca hết giận, ta đi khuyên nhủ hắn thả ngươi ra. Đừng quên, chúng ta còn phải đi tìm tìm Phượng Khuynh nữa.”

“Đúng vậy, Long Sóc ca ca. Chúng ta sẽ nói với đại ca, chờ ngươi đi ra rồi, chúng ta sẽ cùng đi tìm Phượng ca ca, đúng không, Kỳ Kỳ?” Tiểu Bạch Du cũng chạy tới an ủi Long Sóc, sợ hắn không tin, còn lôi kéo Thượng Quan Kỳ cùng an ủi hắn.

“Ân.” Thượng Quan Kỳ gật gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với lời Bạch Du “Hơn nữ ta vừa mới xem bói, tuy rằng đường xá mê mang, nhưng cuối cùng ánh trăng sẽ rọi qua mây mù (chém đấy, đừng tin). Chúng ta rất nhanh sẽ gặp lại Phượng ca ca.”

Bọn họ lúc này, còn không biết tương lai một ngày, sẽ cùng nhau gặp lại Phượng Khuynh ở dị giới, hơn nữa thành tựu lập được hơn hẳn hiện tại. Hơn nữa bọn hắn còn đều tìm được ái nhân, cùng nhau sống cuộc sống hạnh phúc khoái hoạt. Hiện tại, Long Sóc vẫn là nên ngoan ngoãn đi Xích Viêm Thập Tam Cảnh chịu phạt đi.

Hết Chương 2

Dị thế chi phượng khuynh thiên hạ – Văn án

Dị thế chi phượng khuynh thiên hạ
Văn án

Một lần ngoài ý muốn, Phượng Hoàng niết bàn xuyên đến đại lục dị thế, tu chân cùng ma pháp, Yêu tộc ngã xuống cùng quật khởi, hắn trên lưng đeo không chỉ là vận mệnh một chủng tộc.

Phượng Khuynh nói:”Trăm ngàn năm thời gian, ta đã xem quá nhiều thương hải tang điền, trong lòng ngươi, vẫn như cũ vì nhân loại. Khoảng cách giữa chúng ta lúc đó, nguyên nhân chân chính đến từ chính ngươi.”.

Huyền Nhược:”Ta cả đời này, bỏ qua rất nhiều, nhưng duy nhất không muốn lại bỏ qua, chỉ có ngươi, Phượng Khuynh.”.

Gặp lại nhau, cầm tay hai mắt đẫm lệ, hắn từng nghĩ đến cuộc đời này cùng y vô duyên, cũng không nghĩ, ý chỉ của Phụ Thần cho hắn được đền bù mong muốn, bọn họ dắt tay nhau, cùng mang đến dị thế đại lục hưng thịnh cùng hưng thịnh…

Dị thế chi phượng khuynh thiên hạ – 1

Chương 1 – Phượng Hoàng niết bàn


Tam muội, tâm chi muội, ý chi muội, hành chi muội

Phượng chi tam muội, dục hỏa trọng sinh. Ngàn năm một lần, là niết bàn.

Hỗn Độn giới, ngay lúc ban ngày.

Ngọn lửa màu tím đỏ che kín không trung, thượng cổ trận pháp tràn ngập văn tự cùng hoa văn thần bí, trong từng phiến tinh thạch như ẩn như hiện, một vòng bánh xe quang mang bắn vào không trung, dẫn hạ Tam Muội chân hỏa trên chín tầng trời.

Phượng Khuynh một thân hồng y, đón gió mà đứng, tóc dài màu đỏ theo gió lay động. hắn đứng giữa trận pháp, hướng sáu vị huynh đệ ngoài trận pháp ôm quyền, nhẹ giọng nói:” Phượng Hoàng niết bàn, ngàn năm một lần. Mình nhóm huynh đệ sinh ra ở giữa Hỗn Độn, đã có không dưới trăm thứ, các ngươi không cần phải lo lắng, sẽ không có gì sai lầm.”

Thượng cổ thần thú, là khi Bàn Cổ khai thiên lập địa đã tồn tại thần minh, từ trong Hỗn Độn sinh ra, thọ cùng thiên địa. Bàn Cổ đại thần một thanh búa lớn, mở ra thiên địa, phá vỡ Hỗn Độn. Khi đó thất thánh thú hiện ra trước mặt Bàn Cổ.

Phượng Hoàng vốn là Vua bách điểu, tư hỏa, tiếng hót thanh minh, ngàn năm niết bàn một lần, dục hỏa trọng sinh. Chu Tước tư lôi, từ tro tàn của Phượng Hoàng niết bàn sinh ra, có thể nói là bào đệ của Phượng Hoàng. Thanh Long tư thủy, nuốt có thể thành vân, phun có thể sinh vụ, chưởng quản ngàn vạn Thủy tộc. Bạch Hổ tư phong, tứ phương mãnh thú, chưởng quản thú thiên hạ, kinh thiên nhất rống, thiên hạ tất loạn. Huyền Vũ tư thổ, xà thủ quy thân, tính cách trung hậu, chưởng quản đất đai tứ phương, cây trồng thu hoạch. Thần thú Bạch Trạch, lễ nghi chi sư, giữ gìn quy tắc trật tự của thế gian vạn vật. Thụy thú Kỳ Lân, chưởng quản sinh tử luân hồi, nhân đức trị thiên hạ, Kỳ Lân hiện thế, thiên hạ tức an.

Phượng Khuynh chính là hóa thân thượng cổ thần thú Phượng Hoàng.

“Bọn họ mới không lo lắng cho ngươi mà.” Tiểu Bạch Hổ Bạch Du đô đô miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn, hai má phồng lên, ánh mắt như nước long lanh lộ vẻ hưng phấn, “Mọi người chẳng qua là muốn nhìn cái lúc ngươi trọng sinh mà thôi. Bách điểu hướng phượng, ngàn năm một lần, trường cảnh kia, chậc chậc, xem bao nhiêu lần cũng không chán.” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ mong chờ.

“Haha, Tiểu Bạch Du, chẳng lẽ ngươi không muốn xem?” Huyền Vũ đại thúc sờ sờ đầu Tiểu Bạch Hổ, cười nói.

Thụy thú Kỳ Lân trong lòng tràn đầy lo lắng, hắn mơ hồ cảm thấy được sẽ có chuyện tình phát sinh, tối hôm qua bói một quẻ, quẻ tượng khó bề phân biệt, có đồ vật gì đó ngăn trở lời tiên đoán của hắn, hắn cũng nhìn không thấu.

Chu Tước Phượng Lạc nhìn xem thời gian, cảm thấy không sai biệt lắm, nói:” Canh giờ đã đến, chúng ta cũng đừng chậm trễ nữa, mau bắt đầu đi.”

“Ân.” Năm đạo âm thanh cùng truyền đến.

Phượng Lạc một thân màu đỏ biến hóa nhanh chóng, cùng với Chu Tước hóa thân thành ngọn lửa, vươn cánh bay lên trời, liệt diễm bay lên không, cuồn cuộn nổi lên từng trận cuồng phong, Bạch Du gào thét một tiếng, rung chấn Cửu Tiêu, lôi kéo Thượng Quan Kỳ bên cạnh biến thành thánh thú Bạch Hổ và thụy thú Kỳ Lân. Rồng ngâm phá không, Long Sóc bước cửu thải tường vân hóa thành Thanh Long. “Lâm, binh, đấu, giả, trạm, giai, liệt, ở, tiền, biến thân.” Thủ Ấn rườm rà qua đi, Bạch Trạch ở giữa hoa quang biến trở về chân thân. Huyền Vũ tại chỗ chuyển một vòng, trên người từng trận bạch quang sáng lên theo động tác xoay tròn của Huyền Vũ, cuối cùng, hào quang tán đi, một con xà thủ quy thân kềnh càng hiện ra tại chỗ.

“Lấy tên thánh thú ta, gọi cửu thiên chi cách hỏa, phá chi diệt chi, diễm chi hề tai.”

Trong không khí một cỗ năng lượng khổng lồ bắt đầu tụ lại, cuối cùng ở trước mặt sáu người Huyền Vũ hình thành một đoàn quang cầu. Lục đạo ánh sáng bắn về phía mặt trận pháp “Cách” một tiếng thật lớn, tự khắc vào phía trên trận pháp. Tam Muội chân hỏa từ trong trận pháp dâng lên nung khô thế gian vạn vật, nháy mắt nuốt sống thân ảnh Phượng Khuynh.

Tiếng phượng kêu thanh thúy từ trong liệt hỏa truyền đến, giờ phút này Phượng Khuynh đã hóa thân thành Phượng Hoàng, đôi cánh chín màu ở trong hỏa diễm tản mát ra quang mang chói mắt, cần cổ thon dài cao cao nâng lên, phượng mâu màu vàng cao quý bễ nghễ thiên hạ, toàn thân lông chim không gió mà bay, đuôi chim thật lớn trong lửa cháy hừng hực, im lặng mà lay động. Hai cánh mở ra, Phượng Khuynh nhằm về phía không trung, ở trên bầu trời xoay quanh một vòng, sau đó lấy tư thế duyên dáng nhằm vào ngọn lửa dưới mặt đất. Tựa hồ đã bị Phượng Hoàng ảnh hưởng, ngọn lửa dưới đất lớn mạnh hơn, mạnh mẽ bốc lên, đem thân ảnh Phượng Hoàng nuốt hết.

Phượng Khuynh hưởng thụ cảm giác ấm áp mà Hỏa Tam Muội đem lại. Mỗi lần niết bàn, hắn đều như được trở lại lúc trước khi khai thiên lập địa, vượt qua những ngày ấm áp, hạnh phúc, vui sướng trong Hỗn Độn ······ tình cảm của mọi người trên thế gian thật tốt đẹp. Đột nhiên, Phượng Khuynh cảm giác được một tia đau đớn, hắn nghĩ mình đã nhầm, thử hỏi thế gian này có ngọn lửa nào có thể thương tổn Phượng Hoàng. Chính là, khi cảm giác đau đớn càng ngày càng mạnh, Phượng Khuynh cũng hiểu được không thích hợp.


Hết chương 1